Cô Ba liệng nguyên cái bánh pudding…

Ha Ha Công Tử

 

Bánh pudding Giáng Sinh - Ảnh: UKTV – “Thoạt sinh ra thì đà khóc choé – Trần có vui sao chẳng cười khì? – Nguyễn Công Trứ

Bánh pudding Giáng Sinh – Ảnh: UKTV – “Thoạt sinh ra thì đà khóc choé – Trần có vui sao chẳng cười khì? – Nguyễn Công Trứ

 

Cô Ba là người biết ‘ăn theo thuở, ở theo thời’. Cô thấy mấy cô bạn người Úc nấu món ăn bằng lo vi ba, chứ không phải như cô chỉ dùng lò vi ba để rả đá thức ăn đông lạnh hoặc hâm nóng món ăn… Giáng Sinh đến, cô bắt đầu thử nghiệm, nấu món ăn bằng lò vi ba.

Cô đã được bạn người Úc chỉ cách làm bánh ‘pudding’ Giáng sinh, cô đã mua đủ thứ thực liệu làm bánh. Cô chuẩn bị mọi thứ theo kiểu truyền thống bạn chỉ cho cô, cô còn nhờ mỗi người trong nhà lần lượt góp tay quậy bột để lấy hên. Khi cô Ba xem sách chỉ dẫn sử dụng lò vi ba để cầm chắc thời gian nướng bánh sao cho chuẩn, cô không tin 10 phút như sách chỉ là đủ làm cho cái bánh pudding Giáng Sinh chín tới, nên cô quyết định để thời gian nướng bánh là 50 phút.

Khi cô Ba ngồi ở phòng khách xem chương trình truyền hình cô yêu thích, cô không thấy bánh pudding phồng lên, cô cũng chẳng nghe những tiếng nổ nhỏ từ lò phát ra liên tục. Cuối cùng, khi cô lấy cái bánh pudding ra khỏi lò sau gần một giờ được ‘nướng’ ở mức nhiệt độ cao, chiếc bánh có mùi đường bị cháy và trông giống như trái banh làm bằng nhựa đường. Dĩ nhiên, việc làm bánh pudding Gíang Sinh của cô Ba hoàn toàn thất bại đến mức cô dùng nỉa chọc vào chiếc bánh, nỉa không xuyên nổi bánh. Sự thể là ‘trái banh đen’ dính chặt đáy tô và chồng cô phải lấy tuộc vít mới cạy nổi ‘trái banh đen’ ra khỏi tô.

Thất vọng pha lẫn bực dọc, cô Ba liệng nguyên cái bánh pudding Giáng Sinh cho con chó nhỏ Tô Tô cô nuôi trong nhà. Vài ngày sau, cô bắt đầu thấy cái hay của ‘cái bánh đen thui’: Con Tô Tô rất ưa thích món đồ chơi không thể hư hoại này. “Cái bánh đen thui” làm nó vui mãi tận Giáng Sinh năm sau.

Soi mình trong gương

Chiều hôm trước lễ Giáng Sinh, anh Kiệm nghĩ mình phải mua chút quà cho vợ. Vốn hay thiếu tiền, anh nghĩ ngợi hồi lâu không biết mua quà gì.

Không quyết định được, anh bước đại vào một tiệm bách hoá, ghé lại quầy mỹ phẩm và hỏi cô bán hàng. “Tôi muốn xem một chai dầu thơm. Bao nhiêu vậy cô?” Cô gái đưa chai dầu thơm cho anh xem, giá 150 đô la.

“Đắt quá,” anh nói nhỏ.

Cô bán hàng quay người lại, lấy một chai dầu thơm khác, giá 100 đô, đưa cho anh xem. Anh lại lẩm bẩm, “vẫn đắt quá!”

Hơi nao núng gặp ông khách khá keo, cô bán hàng lấy cho anh xem một chai dầu thơm khác, nhỏ xíu, giá chỉ 20 đô.

Anh Kiệm lúc ấy thật sự ‘nhột’, phân bua, “Ý tôi là tôi muốn xem thứ gì thật rẻ tiền.”

Nghe vậy, cô bán hàng đưa cho anh một cái gương soi.

Tags:

Bình luận

Họ tên

Địa chỉ Email
Nội dung bình luận